Liên Sinh Hoạt Phật giảng Chân Phật Kinh (9)

Tác giả: Liên Sinh Hoạt Phật Lư Thắng Ngạn
Biên dịch: Ban Biên dịch và Truyền thông Upala Việt Nam

Achieving Realization through this sutra definitely allows us to return to the Maha Twin Lotus Ponds of the Western Paradise of Ultimate Bliss.

Kinh văn:
“Đại Bạch Liên Hoa Đồng Tử liền nói tiếp: “Chư Phật, Bồ Tát cứu độ chúng sinh có: Tối Thắng Thế Giới. Viên Châu Thế Giới. Vô Ưu Thế Giới. Tịnh Trú Thế Giới. Pháp Ý Thế Giới. Mãn Nguyệt Thế Giới. Diệu Hỉ Thế Giới. Diệu Viên Thế Giới. Hoa Tạng Thế Giới. Chân Như Thế Giới. Viên Thông Thế Giới. Bây giờ sẽ có Chân Phật Thế Giới.” Thế là Phật, Bồ Tát, Thanh văn, Duyên giác cùng chư thánh chúng nghe Thánh tôn khai diễn Chân Phật Thế Giới.
Biết được sự cát tường, thiện thệ, đại bi, nhân quả của Quá khứ – Hiện tại – Vị lai, là do Thánh tôn vì chúng sinh hóa thân thị hiện. Ai nấy hoan hỉ chưa từng có, cúi đầu tán thán mà hát lên bài kệ.”

Pháp cúng dường của Mật giáo:
Buổi tối hôm nay, vào lúc chúng ta làm đại cúng dường, tôi cứ nghĩ mãi, hình như không có thứ gì có thể cúng dường chư Phật, Bồ Tát thì phải? Tôi vừa nhắm mắt lại liền có thể nhìn thấy những ngọn đèn rất đẹp này, những ngọn đèn rất đẹp kia. Mỗi một ngọn đèn biến hóa thành một vị Bồ Tát đến đây.

Lúc đầu tôi nghĩ là sau khi nhìn thấy những ngọn đèn này rồi thì tôi sẽ cúng dường chúng cho tất cả các vị Phật, Bồ Tát, nhưng không ngờ những ngọn đèn này lại đều biến thành từng vị từng vị Phật, từng vị từng vị Bồ Tát. Những ngọn đèn này là vô tận, do vậy, các vị Phật, Bồ Tát cũng nhiều vô tận.

Trong lòng tôi nghĩ, làm sao có thể lấy Bồ Tát để cúng dường Bồ Tát đây? Tôi thấy hình như không được đúng lắm, sao có thể lấy Bồ Tát để cúng dường Bồ Tát được? Bây giờ thì tốt rồi, đọc tới đoạn kinh văn này là thấy có thể lấy Bồ Tát để cúng dường Bồ Tát rồi.

Trong Mật pháp chúng ta có một pháp là đem toàn bộ chúng sinh (dùng gạo tượng trưng cho chúng sinh) để cúng cho Phật Bồ Tát, điều này biểu thị rằng người tu hành chúng ta dùng tâm của chính mình để độ chúng sinh, rồi lại cúng toàn bộ chúng sinh được độ cho Phật và Bồ Tát.

Kì thực, chúng sinh đều là Phật tương lai, bên ngoài thì bạn là chúng sinh, nhưng trong tâm bạn lại có Phật tính, do vậy chúng sinh chính là Phật. Phật giáo có một câu nói rất hay rằng: “Mê là chúng sinh, ngộ là Phật.” Do vậy chúng sinh và Phật là bình đẳng.

Hôm nay tôi nhìn thấy rất nhiều đèn. Hầy, giờ không còn đèn nữa, tất cả đều đem cúng hết rồi, đương nhiên là không còn nữa! Một cách đột ngột, những ngọn đèn này đều chẳng còn, đều đã được cúng đi hết rồi. Sư Tôn dùng Phật để cúng Phật, nói cách khác là đem chúng sinh cúng Phật, cũng như nhau cả! Do vậy, lấy Phật để cúng Phật là cách cúng chí cao vô thượng. Bởi dùng Phật để cúng dường Phật nên trở thành cả một thế giới Phật.

Thế giới của Phật:
Ở đây, thế giới được nói đến trong đoạn kinh văn này hoàn toàn không phải là nói tới thế giới Ta Bà. Tất cả là để chỉ các thế giới của Phật. Ở đoạn này có vài thế giới, từ rất nhiều đời trước đây, thậm chí từ vô lượng kiếp trước. Sư Tôn sẽ kể cho mọi người những thế giới mà Sư Tôn đã từng đến, và có một vài thế giới Sư Tôn vẫn chưa đến. Tôi không dám nói bừa, nơi nào đã từng đến thì hôm nay tôi sẽ nói cho mọi người nghe.

Tôi đã từng đến Tối Thắng Thế Giới, bởi vì trong cái tên gọi này có một chữ “Thắng” mà, giống với tên của tôi. Nơi đó gọi là Tối Thắng Thế Giới, nên tôi đương nhiên phải đến đó rồi, bởi vì trong tên của tôi cũng có chữ Thắng đó mà. Có phải thế không? Kì thực, Tối Thắng Thế Giới chính là thế giới gốc, thế giới cơ bản, chính là thế giới của Đại Nhật Như Lai, và cũng chính là Tối Thắng Cung Thế Giới.

Tên tôi có một chữ Thắng, tôi thừa nhận trước đây mình cũng tương đối hiếu thắng, viết văn chương cũng có phần ghê gớm. Cái phản ứng “giữa đường gặp chuyện bất bình bèn cầm dao xông tới giúp” này dường như có chút hành vi của anh hùng hảo hán, thế nhưng bây giờ thì sao?

Tôi tu Tứ vô lượng tâm rồi, tu pháp tĩnh tịch rồi, muốn học Bồ Tát nên tâm cũng đã mềm hơn. Thế giới hiện tại của Sư Tôn chính là “Tối Thua Thế Giới, thế nên ba cái chữ Lư Thắng Ngạn này của tôi nên đổi thành Lư Thua Ngạn, không phải Thắng nữa mà là Thua, không chỉ là thua mà còn thua sạch sẽ. Trước đây, Sư Tôn đã từng đến Tối Thắng Thế Giới, bởi vì Tối Thắng Pháp Giới Cung chính là thế giới của Đại Nhật Như Lai. Trong cuốn văn tập “Đêm ở hồ U Linh”, Sư Tôn có nhắc đến Tối Thắng Pháp Giới Cung.

Thế còn thế giới thứ hai, Diệu Bảo Thế Giới, tôi cũng đã đến đó rồi. Có người nói: “Ngài đã đến Diệu Bảo Thế Giới, thế ngài có đem thứ gì về cho chúng tôi xem không?” Tên gọi Diệu Bảo Thế Giới này hoàn toàn không phải là nói tới những bảo vật đó, cũng hoàn toàn không phải là nói mang bảo vật trong nội tâm trở về để cho mọi người xem đâu! Diệu Bảo không phải chỉ bảo vật, mà là pháp bảo, pháp bảo mới là diệu bảo. Thế giới này là thế giới của Bảo Sinh Phật, do vậy được gọi là Diệu Bảo Thế Giới.

Tiếp theo, chúng ta nói về Viên Châu Thế Giới. Những người đã từng đến mật đàn của tôi, trông thấy quả cầu thủy tinh tròn tròn liền nói: “Hẳn Viên Châu Thế Giới chính là thế giới trong quả cầu thủy tinh đó.” Không phải vậy đâu. Nhưng mà tôi chưa từng đến thế giới này, nên thực tình tôi cũng không biết nó như thế nào, do vậy tôi sẽ không nói về nó. Sau này tôi đi tới đó, khi trở về sẽ kể lại cho mọi người nghe.

Tiếp đến là Vô Ưu Thế Giới. Vô Ưu Thế Giới này Sư Tôn đã đến rồi, đó là thế giới của Di Lặc Bồ Tát. Sư Tôn có hai chiếc Hồng Quán Thánh Miện, một chiếc là chính là Hồng Quán vô hình, chỉ có người có pháp nhãn, huệ nhãn, Phật nhãn, thiên nhãn mới có thể nhìn thấy, mắt trần thì không nhìn thấy được. Chiếc Hồng Quán mà mắt trần của mọi người nhìn thấy là do Thượng sư Trịnh Dư Tín mua cho tôi đó. Bởi vì Thượng sư Trịnh thấy chiếc mũ đó cũng tương đối rẻ. Kì thực, chiếc Hồng Quán đó là một chiếc mũ thô sơ nhất trong số mũ miện Ngũ Phật. Chiếc mũ Ngũ Phật đó đội lên trông trang nghiêm nhất, đẹp nhất, nhưng cũng lại là chiếc mũ vừa rẻ nhất vừa thô sơ nhất. Tuy vậy nói thật lòng, chiếc mũ Ngũ Phật đó tôi vẫn chưa dám đội.

Chiếc mũ Ngũ Phật quý giá nhất là chiếc mũ vô hình hiện đang ở chỗ của Di Lặc Bồ Tát. Nó có lúc thì ở chỗ của Sư Tôn, có lúc thì lại bay trở về chỗ của Di Lặc Bồ Tát.

Tiếp đến, chúng ta nói về Tịnh Trú Thế Giới. Nơi này tôi chưa đến. Tôi cũng chưa đến Pháp Ý Thế Giới. Những nơi này sau này tôi đi về rồi sẽ nói sau.

Tiếp theo là Mãn Nguyệt Thế Giới, tôi đã đến rồi. Vào ngày rằm chính là lúc trăng tròn nhất, mọi người đều có thể nhìn được. Trước đây vào buổi tối hôm rằm, chúng tôi làm trắc lượng thiên văn “nguyệt yểm tinh quan trắc”, đây là một thuật ngữ trong ngành trắc lượng. Nguyệt yểm tinh quan trắc chính là sử dụng một loại dụng cụ đo đạc cao cấp. Khi ánh trăng chiếu vào bên trong khí cụ thì sẽ xuất hiện tại đĩa thủy tinh bên trong một vòng tròn. Đó chính là việc quan sát nguyệt yểm tinh, chúng tôi nhìn được rất rõ ràng. Đây chỉ là một cách gọi, không thể dịch ra được! Thế giới này chính là của Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, thế giới của Phật Dược Sư. Đương nhiên tôi đã đến rồi, vì ngài là một trong bát đại bổn tôn mà!

Mặt trăng có lúc màu trắng, có lúc màu lưu ly, có lúc màu xanh lam, mọi người đã từng nhìn thấy mặt trăng màu lam chưa nhỉ? Trước đây chúng ta có một bài hát tên gọi là “Bé trăng giống quả chanh”, thế thì quả chanh là màu lam sao?

Bởi vì thế giới của Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật rất nhiều màu lưu ly, hơn nữa lại tròn như mặt trăng, giống như mặt trăng rất tròn đầy, biểu thị rằng ở nơi đó tất cả mọi thứ đều vô cùng thanh tịnh, vô cùng viên mãn, hơn nữa lại sáng rực rỡ. Một thế giới như vậy tất là thế giới của Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Phật.

Tiếp đến là Diệu Hỷ Thế Giới. Tôi đã đến đây rồi, đây là thế giới của A Súc Phật. Thế giới của A Súc Phật tất cả đều cực kì vui vẻ, mỗi người sống ở đó đều vô cùng vui vẻ, thỏa mãn, không hề có tranh đấu. Đây chính là một thế giới không có sự ganh đua. Mỗi vị Bồ Tát, mỗi vị Phật khi gặp nhau đều tràn đầy pháp hỷ. Đồ ăn đồ uống ở thế giới này rất kì lạ, các vị đều lấy pháp hỷ của thiền định làm thức ăn. Pháp hỷ của thiền định thì ăn thế nào đây? Sau này các bạn đến thế giới này sẽ biết thôi.

Tiếp theo là Diệu Viên Thế Giới, tôi chưa đi tới đó.

Tiếp nữa là Hoa Tạng Thế Giới, các bạn đọc trong kinh điển đều thấy có nhắc đến, Hoa Tạng Thế Giới trùng trùng vô tận, quang hoa của thập phương thế giới đều ẩn giấu ở đây, vậy nên gọi là Hoa Tạng Thế Giới. Tôi chưa từng lưu lại ở thế giới này, chỉ đi ngang qua, nghĩa là chỉ đi ngang qua đường mà thôi.

Còn Chân Như Thế Giới là thế giới của Bất Không Phật, tôi chỉ nghe nói đến, chưa từng đến đó. Viên Thông Thế Giới chính là thế giới của Quan Thế m Bồ Tát, thế giới của Quán Tự Tại Như Lai.

Tiếp theo, kể từ hôm nay về sau, chính là kể từ lúc tôi đang giảng này trở về sau sẽ xuất hiện Chân Phật Thế Giới. Xin hỏi mọi người, Chân Phật Thế Giới này là nơi như thế nào? Đó chính là thế giới của Liên Hoa Đồng Tử (Liên Hoa Bồ Tát), là thế giới của chính bản thân ngài, chính là Ma Ha Song Liên Trì.

Vì sao chúng ta cần nói đến những thế giới này? Giống như địa cầu của chúng ta cũng là một thế giới, thế giới địa cầu được gọi là thế giới Ta Bà.

Tôi cảm thấy rất kì lạ, rằng vì sao trong kinh Phật lại gọi toàn bộ địa cầu này là thế giới Ta Bà? Cá nhân tôi cảm thấy, “Ta” được gọi ở đây là để chỉ cát trên mặt đất của chúng ta, do vậy Phật Thích Ca Mâu Ni rất thông minh, ngài nói về thế giới này cần hình dung nó như thế nào? Ngài đưa mắt nhìn, ai chà! Đều là cát, khắp nơi đều là cát, bởi vậy nên đây là thế giới của cát. Còn chữ “Bà” này thì tôi chẳng nghĩ ra được, có lẽ Phật Thích Ca Mâu Ni thường nhìn thấy trên thế giới này rất nhiều người, mỗi người đều đều cực kì ngu muội (gọi là ngu muội chính là ngu si ngốc nghếch vậy), lại cũng không muốn tu hành, bảo họ tu hành thì rồi cũng chẳng biết họ đang làm cái gì nữa. Nói với họ rằng Tây phương cực lạc thế giới tốt như thế, họ cũng nghe không hiểu, vừa điếc vừa câm, vừa run lẩy bẩy, vừa ngu si vô tri, cũng chẳng khác gì bà lão già yếu.

Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra rồi. Hóa ra Phật Thích Ca Mâu Ni nhận thấy thế giới Ta Bà này khắp nơi là cát, con người ở đây thì đều giống như những bà lão già nua vô tri ngu muội, do vậy nên mới gọi là thế giới Ta Bà.

Thế còn Tối Thắng Thế Giới và các thế giới khác đương nhiên không phải là tồn tại ở thế giới Ta Bà của toàn bộ địa cầu chúng ta đâu. Tuy nhiên:
Hai chữ Tối Thắng chính là đệ nhất.
Hai chữ Diệu Bảo là pháp bảo vi diệu.
Hai chữ Viên Châu chính là quang minh viên mãn.
Hai chữ Vô Ưu chiníh là không có phiền não.
Hai chữ Tịnh Trú chính là thế giới hoàn toàn thanh tịnh.
Hai chữ Pháp Ý chính là ý thức Phật pháp tràn đầy.
Hai chữ Mãn Nguyệt là lưu ly tròn đầy.
Hai chữ Diệu Hỷ chính là pháp hỷ vi diệu tràn đầy.
Hai chữ Diệu Viên chính là viên mãn vi diệu.
Hai chữ Hoa Tạng chính là thế giới hoa sen trùng trùng điệp điệp vô tận.
Hai chữ Chân Như, Chân chính là hoàn toàn chân thực, Như là Như Lai.
Hai chữ Viên Thông chính là thập phương pháp, thập phương Phật, thập phương tăng toàn bộ đều viên mãn, đầy ắp cả thế giới.

Chân Phật chính là thế giới tương lai, là Phật pháp đích thực, chân thực. Trong Phật pháp chân thực này sẽ xuất hiện pháp và tất cả chư Phật, Bồ Tát chân thực, tất cả đều ở trong thế giới này.

Chúng ta lại giảng tiếp một đoạn nữa: “Thế là Phật, Bồ Tát, Thanh văn, Duyên giác cùng chư thánh chúng nghe Thánh tôn khai diễn Chân Phật Thế Giới. Biết được sự cát tường, thiện thệ, đại bi, nhân quả của Quá khứ – Hiện tại – Vị lai, là do Thánh tôn vì chúng sinh hóa thân thị hiện. Ai nấy hoan hỉ chưa từng có.” Đoạn văn này nói rằng tất cả chư Phật, Bồ Tát, Thanh Văn, Duyên Giác, còn có tất cả thiên chúng ở tại Ma Ha Song Liên Trì, bao gồm hai mươi tám cõi trời, ba mươi ba cõi trời, nghe được Đại Bạch Liên Hoa Đồng Tử đang nói về toàn bộ Chân Phật Thế Giới, thế là họ liền biết được đây là pháp duyên rất vĩ đại từ quá khứ, hiện tại, vị lai.

Cát tường thiện thệ đại bi nhân quả:
Chúng ta nói về hai chữ cát tường trước. Rất nhiều người khi nhận được thư trả lời của Sư Tôn đều thấy trong thư viết hai chữ cát tường. Cát tường có nghĩa là sao? Nghĩa là tốt nhất, lành nhất, so với những thứ tốt đẹp nhất vẫn còn tốt đẹp hơn thế, nói cách khác là không có gì tốt đẹp hơn sự cát tường này cả.

Thế nào là thiện thệ? Từ thiện thệ này rất khó giải thích. Trước đây, tôi đặc biệt vì hai chữ thiện thệ này mà đã tham khảo các kinh điển Phật giáo, rồi tra cả từ điển, đây chính là một danh hiệu của Phật, nghĩa là cái chết rất tốt lành. Thiện chính là tốt lành, thệ chính là qua đời. Ôi chà! Nếu mà căn cứ theo từng chữ mà giải thích như vậy thì không hẳn đâu! [ Cần hiểu ] Thiện Thệ chính là một trong mười danh hiệu của Như Lai, nghĩa là tất cả mọi thứ đều tốt lành.

Mọi người lại nghĩ không ra, sao có thể như vậy được nhỉ? Trong số mười danh hiệu của Như Lai lại có cái chết tốt lành sao? Tôi nói cho mọi người biết, điều này là thật đó. Một điều vui nhất trong đời người chính là khi nên chết thì chết, khi nên sống thì sống. Vì thế ở đây, khi Như Lai xuất hiện là vừa đúng lúc, khi ngài đi cũng là đúng lúc, vậy mới chính là Như Lai đó! Khi ta cần đến thì đến, khi cần đi thì đi, vừa hay khi mọi người muốn mời khách đến thì ngài đến, vừa ngay khi sắp xảy ra chiến tranh thế giới thì ngài đi, ngài chẳng muốn làm lính. Tôi nói cho mọi người biết, hai chữ này không hề đơn giản chút nào!

Chúng sinh trên đời này chẳng ai có thể Thiện Thệ, chỉ có Như Lai mới có thể Thiện Thệ, ngài biết rằng thế giới hiện tại không có Phật pháp, thời điểm nên đến thì ngài đến, còn khi rất nhiều Như Lai đều đến thế giới này rồi thì ngài không cần phải đến nữa, thế nên sẽ không đến. Bởi thế nên một trong số mười danh hiệu lớn của Phật chính là Thiện Thệ. Do đó, ngày hôm nay Sư Tôn có thể ở đây thuyết pháp cũng chính là thiện thệ. Cái chữ “thệ” này đại diện cho sự sinh ra và chết đi một cách đúng lúc, ở đây có mấy ý nghĩa như vậy.

Tiếp theo, nói về đại bi nhân quả. Đại Bạch Liên Hoa Đồng Tử hạ sinh tại thế giới Ta Bà này đều có nguyên nhân, có quả, do vậy mới gọi là nhân quả. Thế nào gọi là đại bi? Nghĩa chính là đại từ đại bi đó. Ở một nơi tốt đẹp như vậy mà ngài không ở, lại đến ở nơi bẩn thỉu này. Bạn cho rằng Sư Tôn lái xe Rolls Royce thì tâm trạng rất vui phải không? Kì thực khi trông thấy đồng hồ đo xăng này, khi thấy xăng bị tiêu thụ lãng phí, trong lòng tôi thấy rất xót xa! Tôi lại nghĩ đến tòa sen trắng mà tôi ngồi ở tại Ma Ha Song Liên Trì, muốn đi đâu là có thể tới đó, làm gì có chuyện xe chảy xăng với xe chảy nước.

Hoa sen thì chẳng thể nào chảy dầu rồi, cũng chẳng chảy nước, cũng chẳng cần bơm xăng, cũng không cần tốn chi phí gì cả, chỉ cần chuyển suy nghĩ một cái là hoa sen có thể bay đến nơi khác. Chính vì thương xót chúng sinh trong thiên hạ, chính vì có “đại bi nhân quả” này, do vậy mới “thiện thệ” – sinh ra tại nơi đây, và cũng ra đi tại nơi đây. Nói tóm lại, bởi vì “Thánh Tôn vì chúng sinh hóa thân thị hiện”, đại bi nhân quả như vậy là vô cùng thù thắng, thế nên rất nhiều vị Phật, Bồ Tát, Thanh Văn, Duyên Giác, cùng ba mươi ba thiên chủ, hai mươi tám thiên chúng nghe được sự thuyết pháp như vậy, ai nấy đều vô cùng hoan hỉ, biết rằng việc này trước nay chưa từng có.

Vốn dĩ trước nay chưa từng có sự việc như vậy. Trước đây ai đã nói về Ma Ha Song Liên Trì? Trước đây ai đã nói về mười tám vị Đại Liên Hoa Đồng Tử? Căn bản là không có! Vậy thì Sư Tôn “không có” mà làm ra “có” ư? A, không phải là “không có” mà làm ra “có”, nói vậy là sai rồi! Là từ cái vô hình biến thành cái hữu hình, cái vô hình biến thành cái hữu hình chính là từ không có làm ra có đó!

Tôi đích thực là đến từ Ma Ha Song Liên Trì này, cần phải thề thế nào mọi người mới tin đây nhỉ? Kì thực tôi có thề thế nào mọi người cũng đều chẳng tin! Người nào tin thì sẽ tin, người nào không tin thì vẫn cứ không tin, do vậy độ chúng sinh rất khó! Chính vào cái buổi tối của cái ngày mà tôi được Diêu Trì Kim Mẫu mở thiên nhãn đó, tôi đã được du hành vào thế giới hư không rộng lớn, đích thực nhìn thấy Ma Ha Song Liên Trì, hơn nữa còn có Phật Bồ Tát nói bên tai tôi rằng: “Vị kia chính là Liên Hoa Đồng Tử.”

Tôi nhìn thấy vô cùng rõ ràng chân thực. Buổi tối hôm đó, tôi thực sự nghe thấy, thực sự nhìn thấy. Tôi đã đi gặp rất nhiều người xuất gia, hỏi han rất nhiều lão hòa thượng tu pháp, đại pháp sư, tôi kể với các vị nghe, họ đều nói những gì tôi kể là lời ma quỷ, thế thì tôi chịu rồi. Tôi đích thực nhìn thấy, đích thực nghe thấy, vậy phải làm sao đây? Phật Bồ Tát còn muốn tôi sau này phải độ rất nhiều chúng sinh nữa.

Trước đây, trước cuốn sách số 16, tôi sáng tác văn nghệ, thơ tình, tản văn, tiểu thuyết. Từ cuốn số 16 trở đi, tôi mới bắt đầu đổi sang viết về đạo và Phật. Có một số người nói: “Lư Thắng Ngạn này có mục đích bất lương, hắn ta có lẽ có ý đồ gì đó, nên mới thêu dệt nên thế giới về Liên Hoa Đồng Tử này, sau đó đi lừa bịp chúng sinh trong thiên hạ.”

Tuy nhiên, hôm nay tôi nói thẳng với mọi người: “Những gì ngày hôm đó Sư Tôn nhìn thấy và nghe thấy, thực sự hoàn toàn không nói một câu nào giả dối.” Bởi vì mọi người [ ở đây ] đều tin tưởng tôi, nên tôi không cần thề trước mặt mọi người nữa nhé! Nhưng câu nói thành thật này khi tôi nói trước nghìn người vạn người và đưa ra lời thề, lời thề cho dù rất nặng, hoặc thề một cách nào đó, thì người không tin vẫn cứ không tin, thế nên tôi thực sự cũng chẳng có cách nào cả! Bởi thế, pháp này vô cùng khó có được, vô cùng thù thắng! Sau này, vì mục đích thảo luận về sự chân thực không hề hư giả của thế giới của Liên Hoa Đồng Tử, về thế giới Ma Ha Song Liên Trì, tôi nhất định còn phải biểu diễn vài trò hay cho mọi người xem! Mấy trò hay này có thể là tôi làm cho đồ gì đó biến mất, rồi biểu diễn thêm mấy trò thần biến, rồi mấy trò biến hóa thần kì, nhưng không phải là ảo thuật.

Bởi vì thế ở thế giới hiện tại này phải để mọi người đích thân nhìn thấy thì mọi người mới tin, còn chỉ dùng ngôn ngữ và văn chương để khiến mọi người có thể tin bạn thì vô cùng khó khăn! Trước đây mẹ tôi đã từng nói: “Cho dù có phanh ngực của con ra, lấy tim của con ra cho mọi người xem, thì người ta vẫn sẽ còn ghê tởm cái mùi máu tanh.”

Bây giờ tôi chỉ có thể nói với các vị thế này, tôi đã thực sự đích thực đến đó, tôi nhắc lại một lần nữa là: tôi thực sự đã đến. Người nào tin thì có phúc, người nào không tin thì vô duyên.

Om mani padme hum.